|
Truyện cười dân gian Phần Bảy
Phần 1 -
Phần 2 -
Phần 3 -
Phần 4 -
Phần 5 -
Phần 6 -
Phần 7 -
Phần 8 -
Truyện Xiển Bột
BACK TO TOP
1. Ðậu phụ cắn nhau
Sư cụ xơi thịt cầy
vụng ở trai phòng. Chú tiểu biết,
hỏi:
- Bạch cụ, cụ xơi gì
đấy ạ?
Sư cụ đáp:
- Chỉ có mấy miếng
đậu phụ.
Lúc ấy có tiếng chó
sủa ầm ĩ ngoài cổng. Sư cụ hỏi:
- Cái gì ngoài cổng
thế?
Chú tiểu đáp:
- Bạch cụ. Ðậu phụ
chùa cắn đậu phụ làng đấy ạ!
BACK TO TOP
2. Chết cũng không chừa
Một người đi truyền
giáo nói những là tô tượng, đúc
chuông làm cầu làm nhà thờ, kỳ thực
được đồng nào, bỏ vào túi hết. Lúc
chết xuống âm phủ, Diêm Vương bắt bỏ
ngục tối. Anh ta vừa bước vào cửa
ngục, đã bảo những người bị giam
trong ngục:
- Các người ở đây
tối thế này mà chịu được à? Mỗi
người cùng cho ít nhiều, tôi sẽ thuê
mở một cái cửa sổ thật to thông lên
trên trời cho nó sáng ra chứ!
BACK TO TOP
3. Không xu nịnh
Một người giàu thích
xu nịnh, nói với một người nghèo:
- Tao giàu có, sao
mày không xu nịnh tao?
Người kia nói:
- Ông giàu mặc ông,
việc gì đến tôi mà tôi phải xu nịnh?
Người giàu bảo:
- Thế thì tao chia
cho mày một nửa gia sản của tao, mày
xu nịnh tao nhé?
Người kia nói:
- Tôi được nửa gia
sản ông, tôi giàu bằng ông rồi, còn
phải xu nịnh ông làm gì nữa!
Người giàu lại bảo:
- Tao cho mày cả gia
sản, hẳn mày phải xu nịnh tao chứ?
Người kia nói:
- Lúc đó thì ông xu
nịnh tôi mới phải!
BACK TO TOP
4. Khéo tán
Một ông quan thích
thơ nôm, có thầy đề khéo tán. Hễ làm
được bài thơ nào, quan lại gọi thầy
vào đọc cho nghe. Một hôm, quan gọi
vào, bảo:
- Tôi mới làm một
cái chuồng chim sau tư thất, nhân
thể, có làm một bài thơ tứ tuyệt,
đọc thầy nghe, có được không?
- Dạ, xin quan cứ
đọc!
Quan vừa gật gù, vừa
ngâm:
Bốn cột chênh
vênh đứng giữa trời,
Ðứa thì bay bổng đứa bay khơi,
Ngày sau nó đẻ ra con cháu,
Nướng chả băm viên đánh chén chơi!
Thầy đề nức nở khen:
- Hay lắm! Xin quan
đọc lại từng câu cho tôi được thưởng
thứ hết cái hay của bài thơ!
Quan đọc lại:
Bốn cột chênh
vênh đúng giữa tời,
Thầy tán:
- Hay! Tôi nghiệm
như câu này, có lẽ quan sẽ làm đến
chức tứ trụ, chứ không phải vừa.
Khẩu khí lộ ra đấy.
Quan đọc tiếp:
Ðứa thì bay
bổng đứa bay khơi,
Thầy tán:
- Như thế thì việc
thăng quan tiến chức của ngày thật
không lường được!
Quan lại đọc:
Ngày sai nó đẻ
ra con cháu,
Thầy tán:
- Hay tuyệt! Ngày sẽ
con đàn cháu đống. Bài thơ có hậu.
Quan đọc tiếp:
Nướng chả băm viên
đánh chén chơi!
Thầy ngập ngừng một
chút rồi khen:
- Hay quá! Về sau,
ngày tha hồ phong lưu phú quý, lại
được hưởng cảnh an nhà, tự do tự
tại.
Quan nở mũi, đắc
chí, rung đùi, sai lính dọn rượu mời
thầy đề cùng uống để thưởng thức
thài làm thơ của mình.
BACK TO TOP
5. Quan lớn nhân đức thật
Có người hay nói
nịnh, một hôm đến thăm quan huyện,
vừa vào dinh, đã khen rối rít:
- Quan lớn là người
nhân đức, thú dữ trong vùng này cũng
phải lánh di nơi khác... Hôm qua,
vừa đến địa hạt ta, tôi nhìn tận mắt
thấy cọp kéo nhau từng bầy đi sang
huyện bên cạnh.
Quan nghe cũng chói
tai, nhưng vẫn gượng cười. Một lúc,
dân tới báo quan: đêm qua cọp bắt
mất ba mạng người, xin quan đưa lính
về trừ đi. Quan huyện quay lại hỏi
khách:
- Sao ngài bảo trông
thấy cọp bỏ đi cả rồi?
Người kia bí quá,
nói liều:
- Chắp quan huyện
bên cạnh cũng nhân đức chẳng kém
quan lớn, nên chúng nó không có chỗ
trú chân, đành phải quay lại vậy.
BACK TO TOP
6. Chiêm bao thấy chết một ngàn năm
Một anh có tính hay
nịnh kẻ quyền quý. Một hôm đến nhà
ông quan nọ, nói nịnh:
- Hôm qua, con nằm
chiêm bao thấy ngài sống một ngàn
năm, mừng quá, xin sang báo tin ngài
rõ.
Ông quan nghe xong,
có vẻ buồn rầu, chứ không mừng rỡ
như anh ta nghĩ, nói:
- Sách nói chiêm
bao, thấy sống tức là chết, thấy
chết tức là sống, vì con người ta
thuộc dương, mà ngủ thuộc âm, âm
dương trái nhau. Anh chiêm bao như
thế thì tôi khó toàn vẹn được!
Anh kia sợ quá, vội
nói chữa:
- Bẩm, con nhầm đấy
ạ! Thật ra là con thấy ngài chết một
ngày năm cơ!
BACK TO TOP
7. Con vịt hai chân
Có thầy đề (thư ký
ngày xưa) tính hay nịnh quan, hễ
trông thấy cái gì hơi khác một tí là
vơ lấy, tán luôn. Một hôm, quan đang
ngồi ở công đường, thầy đề đứng hầu
bên cạnh, trông ra sân thấy con vịt
đứng ngủ, co một chân lên. Thầy liền
tìm chuyện, nói:
- Bẩm quan lớn, con
vịt...
Không ngờ con vịt
thức dậy, buông chân xuống. Quan
quay lại hỏi:
- Con vịt làm sao,
thầy?
Thầy luống cuống
không biết nói gì, đáp liều:
- Bẩm, con vịt hai
chân ạ!
Quan nghe thầy nói
vớ vẩn, liền bảo:
- Vịt chẳng hai chân
thì mấy chân, hở thầy!
BACK TO TOP
8. Nhà giàu than vãn
Một lão nhà giàu vừa
buôn bán vừa cho vay nặng lãi, bóp
nặn từng xu, nhưng lại cứ làm ra vẻ
ta đây không thích giàu sang. Một
hôm lão ngồi than thở với bạn:
- Nhiều của cũng
chẳng làm gì! Của càng nhiều càng
khổ thân mà thôi.
Người bạn mới bảo:
- Tôi chỉ thấy thiên
hạ có của, ít thì mong đựơc nhiều,
nhiều lại mong nhiều hơn, chứ chưa
thấy ai phàn nàn như ông bao giờ!
Hay là nếu ông thấy khổ quá thì chia
bớt cho tôi?
Lão vội từ chối:
- Ấy chết! Ðâu dám!
Tôi có của đã lấy làm khổ rồi, đâu
dám làm khổ lây đến ông!
BACK TO TOP
9. Sang cả mình con
Mùa hè nóng nực, một
lão nhà giàu đi chơi về, mồ hôi đầm
đìa như tắm. Lão sai người ở lấy
quạt ra quạt cho lão. Người ở cắm
đầu quạt. Một lúc sau, ráo mồ hôi,
lão khoái quá, nói:
- Ô, mồ hôi của tao
nó đi đâu mất cả rồi nhỉ?
Người ở bỏ quạt
xuống, vòng tay thưa:
- Bẩm nó sang cả
mình con rồi ạ!
BACK TO TOP
10. Trả nợ
Một anh lúc sống
công nợ nhiều quá, lúc chết xuống âm
phủ, các chủ nợ đâm đơn xuống vua
Diêm Vương kiện.
Diêm Vương tra sổ
thấy quả như vật, mới bắt anh ta hóa
kiếp làm trâu cày trả nợ. Anh ta van
xin:
- Con vay chúng nỏ
cả thảy có mười quan tiền, nhưng
chúng nó cay nghiệt lắm. Chúng nó
bắt nợ mẹ đẻ nợ con, lãi nặng, rồi
nhập vào vốn, con trả bao nhiêu năm
trời rồi mà vẫn chưa hết nợ. Nay hóa
làm kiếp trâu, cũng không xong. Xin
Diêm Vương cho con làm bố chúng, may
mới trả hết nợ chúng nó được!
Diêm Vương ngạc
nhiên hỏi:
- Thế nghĩa là thế
nào?
- Làm kiếp trâu chỉ
có hạn, còn làm bố chúng nó thì
chẳng những phải lo lắng cho chúng
nó suốt đời người, lúc chết, có bạc
nghìn, bạc vạn, cũng để lại cho
chúng cả. Lại còn một nỗi, chúng nó
bóp hầu bóp họng người ta, người ta
cứ gọi thằng bố chúng nó ra người ta
chửi. Có như vậy thì may ra con mới
trả hết nợ!
BACK TO TOP
11. Chiếm hết chỗ rồi
Một người ăn mày hom hem, rách
rưới, đến cửa nhà giàu xin ăn. Người
nhà giàu không cho, lại còn mắng:
- Bước ngay! Rõ trông như người ở
dưới địa ngục mới lên!
Người ăn mày nghe nói, vội trả
lời:
- Phải, tôi ở dưới địa ngục mới
lên đây.
Người nhà giàu nói:
- Ðã xuống, sao không ở hẳn dưới
đấy, còn lên đây làm gì cho bẩn mắt?
- Thế không ở được nên phải lên.
Ở dưới ấy, các nhà giàu chiếm hết
chỗ rồi!
BACK TO TOP
12. Bia mộ người giàu
Một người mới nổi lên giàu có, đã
vội chết. Bạn đi dặt tấm bia dựng
trước mộ, ghi công trạng, mới đến
ông cử nọ xin cho một bài thơ kể đức
nghiệp người chết. Ông cử nghĩ mãi,
thấy không có gì đáng ghi nhớ cả,
chẳng nhẽ để bia trơn, đành làm bài
thơ sau:
Ông này lúc mẹ
sinh ra,
Lọt lòng ông khóc oa oa,
Mỗi ngày ông nhớn tướng,
Dần dần ông trở về già,
Nay ông đã hóa ra ma!
BACK TO TOP
13. Kén rể sang
Một lão nhà giàu kén
rể, một hôm qua đình làng thấy một
anh áo quần lôi thôi bẩn thỉu, vừa
đi vừa ngáp gió. Lão chợt thấy vị
Thành Hoàng đứng dậy như để vái
chào. Lão nghĩ bụng: "Chắc anh này
có tướng làm quan, to hơn Thành
Hoàng, nên Thành Hoàng mới có vẻ sợ
sệt như vậy!" Lão liền gọi về nhà,
gả con gái cho.
Anh này vốn là một
thằng nghiện thuốc phiện, nay nhờ
nhà vợ, nên không rách rưới nữa, lại
hút đã đời, người trở nên béo tốt.
Lão già muốn khoe rể, bèn thuật lại
câu chuyện kia. Họ hàng không ai
tin. Lão về, bảo chàng rể ăn mặc
chỉnh tề, rồi đi qua đình làng cho
họ hàng xem. Nhưng lần này, vị Thành
HOàng cứ ngồi chễm chệ trên bệ thờ,
không đứng dậy như trước. Họ hàng
cười rộ. Lão mắc cỡ, giận lắm, bước
vào đình, hỏi:
- Này ông thầy, sao
ngày nọ thằng rể tôi ăn mặc dơ dáy,
ngáp lên ngáp xuống, thì khi nó đi
qua đây, ông đứng dậy chào. Còn bây
giờ, nó ăn mặc sạch sẽ như tếê, ông
cứ ngồi trơ như khúc gỗ vậy?
Vị Thành Hoàng cười
đáp:
- Bây giờ rể nhà
ngươi ăn uống dư dật, có tiền hút
xách, đi qua đây thì ta còn sợ gì
nữa! Chứ ngày trước, hễ nó lai vãng
nơi này thì ta phải coi chừng, không
mất lư hương, cũng mất đôi đèn thờ
bằng đồng để trên hương án. Không
đứng dậy đề phòng thì nó cuỗm mất!
BACK TO TOP
14. Kén rể giàu
Nhà nọ có người con
gái đến tuổi lấy chồng, nhưng lão bố
chưa kén được chàng rể nào vừa ý cả.
Ai lão cũng chê là nghèo và sợ người
ta moi tiền của lão. Lão bèn đóng
một chiếc thuyền chèo khắp nơi tìm
chồng cho con. Ðến vùng nào, lão
cũng đỗ lại ít hôm, dò hỏi.
Có anh nọ biết
chuyện, cứ chiều chiều đến mượn
thuyền lão, mờ sáng hôm sau lại trả.
Lần nào người con gái ra nhận thuyền
cũng nhặt được năm, mười đồng tiền
mốc xanh. Cô ta nói với bố. Lão đoán
"Tiền mốc xanh thì chỉ có tiền chôn!
Thằng này ắt đào được của! Tưởng nó
mượn thuyền làm gì, hóa ra để chở
tiền." Cô con gái cũng nghĩ như vậy,
tìm cách ve vãn anh ta. Lúc đầu, anh
ta làm bộ thờ ơ, nhưng rồi cũng bằng
lòng.
Hai vợ chồng ăn ở
với nhau được một đứa con thì vốn
liếng người vợ đưa về hết sạch. Anh
ta bảo vợ hãy đến nhà bố mẹ vay tạm
ít nhiều, sau này sẽ trả. Nhưng tiền
vay đã nhiều mà chưa thấy anh ta nói
trả đồng nào, lão không cho vay nữa.
Bấy giờ anh ta mới thú thật với vợ
là trước kia anh ta chỉ có một quan
tiền mà thôi! Bấy giờ hai bố con mới
ngã người ra!
BACK TO TOP
15. Mưu chủ nhà và mưu đầy tớ
Một anh đi ở cho một
lão nhà giàu, lão hẹn sau mười năm
sẽ trả tiền công cho. Ðến kỳ hạn.
Lão muốn quịt, bèn đưa ra một cái
chăn chiên vừa ngắn vừa hẹp, bảo:
- Mày phải làm sao
đắp cái chăn này vừa người tao thì
tao trả tiền công cho. Bằng không
thì một là mày về, hai là bàn tay
trắng, hai là mày ở thêm mười năm
nữa, sau đó tao trả công cả hai mươi
năm luôn thể.
Nói xong, lão nằm
thẳng cẳng ra giữa đường. Người lão
vừa dài vừa to, mà cái chăn thì lại
vừa ngắn vừa hẹp, anh đầy tớ cố đắp
mãi không được. Kín đằng đầu thì lại
hở đằng chân. Chợt nghĩ ra tột mẹo,
anh ta cầm chiếc chăn trùm lên đầu
lão, rồi đắp xuống quá đầu gối lão.
Hai ống chân lão thò ra ngoài, anh
ta lấy một cái gậy vụt tới tấp vào
hai đầu gối, Ðau quá, lão co rút
chân lại. Thế là chăn đắp lên người
lão vừa khéo!
BACK TO TOP
16. Chỉ sợ sét của bà
Nhà giàu họ nuôi đầy
tớ ở trong nhà, bữa nào ăn cơm, bà
chủ cũng xới cho vừa sét ba bát thì
thôi. Một hôm, mưa to gió lớn, sấm
sét dữ dội. Bà chủ run lập cập, còn
anh đầy tớ thì cứ thản nhiên như
không. Bà ta thấy vậy, hỏi:
- Mày không sợ sét
ư?
Anh đầy tớ đáp:
- Tôi không sợ sét
của trời, tôi chỉ sợ sét của bà
thôi. Cứ mỗi bữa bà sới cho ba sét
cơm, thì tôi đến chết đói mất.
BACK TO TOP
17. Tại ông không hỏi
Có người mời cụ Bá
đến nhà chơi. Lúc đi, cụ cho anh đầy
tớ theo hầu. Thấy cụ đến, chủ nhà ân
cần hỏi han:
- Ðường xa, cụ đi
mệt, tôi lấy làm ái ngại quá!
Cụ Bá aảo:
- Không, từ nhà sang
đây, đi xe thì có nhọc nhằn gì!
Anh đầy tớ nhìn cụ,
rồi như tiếc rẻ, nói:
- Giá như bấy giờ cụ
trả thêm nó độ vài xu nữa, thì ta
đến đây còn sớm hơn nữa kia!
Cụ Bá sầm mặt lại!
Anh đầy tớ biết mình lỡ lời, còn chủ
nhà thì cứ tủm tỉm cười. Lúc về nhà,
cụ Bá mắng:
- Ai bảo mày chõ mồm
vào? Từ giờ trở đi, hễ tao không hỏi
mà mở mồm thì chết với tao!
Một hôm, cụ mời
khách. Mọi người đến đông đủ, chỉ
thiếu một ông, chờ mãi chẳng thấy.
Cụ sai đầy tớ sang mời lần nữa. Anh
ta đi một chốc, rồi về, lẳng lặng
xuống bếp, không nói gì cả. Ðợi mãi,
cụ Bá sốt ruột, tưởng anh đầy tớ
chưa đi mời, gọi lên hỏi:
- Mày đã đi chưa?
- Dạ, đã đi rồi ạ!
Cụ Bá tưởng ông kia
sắp đến, lại vào ngồi trò chuyện với
khách. Cỗ bàn nguội cả mà vẫn không
thấy ông kia sang, cụ Bá bực mình
gọi anh đầy tớ lên, hỏi:
- Mày sang, ông ấy
bảo thế nào?
- Dạ, ông ấy xin
kiếu vì bị cảm sốt, ạ!
Cụ Bá giận quá,
mắng:
- Sao nãy giờ mày
không nói?
- Bẩm, cụ có hỏi con
đâu ạ!
BACK TO TOP
18. Nói cho có đầu có đuôi
Một lão nhà giàu có
anh đầy tớ tính bộp chộp, thấy gì
nói nấy, gặp đâu nói đó, không suy
nghĩ chín chắn. Lão gọi anh ta, bảo:
- Mày tính bộp chộp
lắm, ăn nói chẳng có đầu có đuôi gì
cả, người ta cười cả tao lẫn mày. Từ
rày, nói cái gì phải cho rõ ràng, có
ngành có ngọn, nghe không?
Anh đầy tớ vâng dạ.
Mộ hôm, lão mặc bộ đồ tơ mới may,
sắp sửa đi chơi, đang ngồi hút
thuốc, thì thấy anh dầy tớ đứng chấp
tay, trịnh trọng nói:
- Bẩm ông, con tằm
nó ăn dâu, nhả ra tơ, người ta mang
tơ bán cho thợ dệt, thợ dệt dệt
thành từng tấm lụa, ông đi mua về
may thành áo. Hôm nay, ông mạc vào,
ông hút thuốc, tàn thuốc áo rời vào
áo ông, và áo ông đang cháy.
Lão giật mình, nhìn
xuống, thì áo đã cháy một miếng to
bằng bàn tay rồi.
BACK TO TOP
19. Trả thù
Có chú bé đi học
may, gặp phải người thợ cả ác, đánh
chửi cả ngày. Chú bé tức quá, nhưng
chẳng biết làm sao, phải chịu khổ mà
học lấy nghề làm ăn. Một hôm, nhà nọ
sắp có đám cưới, mới gọi người thợ
cả lại cắt quần áo cho cô dâu. Chú
liền nẩy ra một ý để báo thù, liền
đến nhà nọ bảo:
- Xin thưa trước để
ông biết: ông ta có chứng điên đấy,
hễ cơn điên nổi lên là bạ ai cũng
cắn!
Việc thì gấp, ngày
cưới đã đến nơi mà quanh làng chỉ có
mỗi người thợ may ấy là may khéo.
Nghe chú nói thế, chủ nhà khó nghĩ
quá, mới hỏi lại:
- Thế những lúc ông
ta nổi cơn điên thì làm thế nào?
- Dạ, hễ ông ta sắp
giở chứng là tôi biết ngay, tôi liệu
trước.
- Chú làm sao?
- Hễ khi nào ông ta
hai tay đập đập xuống chiếu là tôi
biết ông ta sắp nổi cơn, tôi lấy một
thanh củi phang cho một hòi, thế là
khỏi.
Chủ nhà biết vậy,
yên trí gọi người thợ may đến, và
dặn người nhà để sẵn mấy thanh củi
phòng khi xẩy chuyện.
Hôm đầu, người thợ
cả đến làm, không xẩy ra việc gì cả.
Sáng hôm sau, vừa
may được một chiếc áo thì thấy ông
ta, hai bàn tay cứ đập xuống chiếu,
nhìn nhìn ngó ngó quanh quất trên
mặt chiếu như người mắc bệnh tâm
thần. Nhà chủ tưởng cơn điên ông ta
sắp nổi lên liền bảoo người nhà vác
củi phang cho một trận. Người thợ
may chẳng hiểu mô tê gì cả, bị đánh
bất thình lình, kêu vang lên. Càng
kêu, họ càng tưởng là điên, càng
đánh túi bụi. Ðến khi ông ta nằm đờ
ra, họ mới thôi.
Thì ra chú bé đã
giấu cây kim của ông ta, ông mất
kim, đạp tay xuống chiếu là tìm kim
đấy!
BACK TO TOP
20. Con vâng lời ông
Một ông nhà giàu có
việc phải đi vắng, bảo người đầy tớ
trông nhà, dặn:
- Mày ở nhà phải
trông coi cái chân giò tao mua về
treo đó, với con gà trống thiến nhốt
trong chuồng, kẻo chó mèo nó tha đi
nghe. Và chỉ vào hai ve rượu:
- Còn hai ve này là
thuốc độc để bẫy chuột. Uống chết
đấy!
Người chủ đi rồi,
anh đầy tớ ở nhà bắt con gà trống
thiến là thịt, luộc chân giò lên,
đánh chén. Lại lấy hai ve rượu ra
uống hét, say mèm. Khi ông chủ về,
thấy người đầy tớ nằm dưới đấy, hơi
men nồng nặc, liền đánh thức đậy,
hỏi gà, chân giò và hai ve kia đâu,
thì người đầy tớ khóc mà thưa rằng:
- Con vâng lời ông ở
nhà coi nhà, chẳng may con mèo tha
mấy chân giò, còn chó thì cắp con gà
trống thiến chạy mất. Con sợ ông
mắng, nên con lấy hai ve thuốc độc
uống cho chết đi. Nào ngờ vẫn chưa
chết.
|