BẢN VẼ KT    GAMES    ABOUT    KIENTRUC    THƠ & TẾU    HOA LAN    DHKT3    SINH HOAT KT
SINH HOAT TORONTO    QUÊ HƯƠNG    MÙI VỊ QUÊ TA    ALBUM VIỆT    QUỐC KỲ    MẸ VIỆT    THƠ T̀NH
THƠ HAY    TIỂU ĐƯỜNG    WORLD-TIME & CAL    ĐẤT VIỆT    VĂN HÓA VIỆT    TRUYỆN CƯỜI
B-NGUYEN: (416) 533-6757                E-Mail :  nguyen6757@rogers.com
AnhKTS, AnhHungVoDanh, BanXua61, Berlin92, BienHoa99, Tho&Teu, DHKT2, DRIVERS, KtAustralia, KTScacKhoa, CacKTS,
KtParis, KtToronto, KyYeu, Thanh, Can, Nguu, Banh, OngDo, QueHuong, MuiViQueTa, AlbumViet, Sau33Nam, SearchJOBS,
SHOPPING, EmailKTS, Chicago, Sydney, ThayNhac, SaRet, Toronto, Vietnam, Music, Houston, QuocKy, TienViet, Lispfile, MeViet,
   

Truyện cười dân gian Phần Năm

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Truyện Xiển Bột

BACK TO TOP
1. Pḥng xa
Một tên kẻ cắp quen mặt lảng vảng bên cạnh một bà đi chợ. Bà này vội kêu ầm ĩ:
- Ối trời ơi! Kẻ cắp! Kẻ cắp!
Tên kẻ cắp giật ḿnh đánh thót, chạy biến mấy. Mọi người đổ xô đến:
- Nó lấy ǵ của bà rồi?
Bà kia thản nhiên đáp:
- Nào nó đă lấy ǵ được của tôi đâu! Nhưng tôi kêu trước đi là vừa!
BACK TO TOP
2. Sợ vợ đẻ
Có một anh thấy người ta nói: Chó đẻ dữ lắm, vào nhà ai có chó đẻ th́ phải cầm gậy, pḥng nó cắn. Đến khi vợ đẻ, anh ta nghĩ chắc người đẻ cũng dữ lắm, không dám bén mảng tới chỗ vợ nằm, luôn luôn cầm cái gậy trong tay pḥng khi bất trắc.
Tránh măi cũng không được, chị vợ bảo anh ta mang cơm vào. Anh ta sợ quá, một tay cầm gậy, một tay bưng bát cơm, lấm lét bước vào. Chị vợ trông thấy bộ điệu như vậy, bật cười, nhe cả hàm răng. Anh ta tưởng vợ sắp cắn, vội vứt cả gậy lẫn bát, bỏ chạy.
BACK TO TOP
3. Gàn có ṇi
Mộ thằng bé lười học, ông nó bảo không được, đánh nó mấy roi. Nó khóc thét lên. Vừa lúc đó, bố thằng bé đi đâu về, thấy vậy nổi giận. Nhưng không biết làm thế nào, bèn cầm gậy tự đánh vào ḿnh, vừa đánh vừa nói:
- Ông đánh con tôi th́ tôi đánh con ông!
Người ông cũng phát khùng lên, bảo:
- À, mày đánh con tao th́ tao treo cổ cha mày lên!
Rồi vội vàng đi lấy dây thừng để treo cổ.
BACK TO TOP
4. Nghe vợ
Có một anh ăn bám vợ măi, sợ người ta chê cười. Một hôm phàn nàn với vợ:
- Tôi cũng muốn kiếm việc ǵ làm ăn, chỉ phải không có người chỉ vẽ cho.
Chị vợ cười, nói:
- Có khó ǵ! Người ta có vốn th́ đi buôn đi bán, có chữ có nghĩa th́ đi làm quan. Ḿnh nghèo th́ ra đồng, bắt cá, một ngày cũng kiếm đủ ăn. Muốn bắt được nhiều th́ hăy sắm một cái lờ, cứ chỗ nào có nhiều cứt c̣, y như rằng chỗ ấy nhiều cá, đem lờ đến đấy mà đặt. Khó ǵ điều ấy!
Hôm sau, anh chàng ra chợ mua một cái lờ. Về thấy ở bờ ao có cây sung trắng cứt c̣, anh ta mừng quá, trèo lên cây, buộc lờ vào, rồi chờ từ trưa đến chiều tối!
BACK TO TOP
5. Làm đúng lời vợ dặn
Có một anh đang cày ruộng ở cánh đồn xa, măi miết làm việc, quên cả giờ ăn trưa. Chị vợ ở nhà đợi măi sốt ruột, ra đứng cách mười mặt ruộng, gọi chồng về ăn cơm. Thấy vợ gọi riết, anh ta mới nói thật to:
- Để tôi giấu cái cày vào bụi đă!
Về đến nhà, chị vợ kỳ kèo:
- Giấu cày mà nói bô bô như thế có người nghe tiếng lấy mất c̣n ǵ!
Quả nhiên ăn cơm xong, anh ta ra bụi lấy cày th́ cày mất thật rồi. Anh ta hốt hoảng chạy một mạch về nhà ghé vào tai vợ, nói thầm:
- Nó lấy mất cái cày rồi!
BACK TO TOP
6. Có nuôi được không
Một anh, vợ có thai bảy tháng, đẻ đứa con trai. Anh ta sợ nuôi không được, gặp ai cũng hỏi. Anh ta hỏi một người bạn, người bạn an ủi:
- Không can ǵ mà ngại. Bà tôi sinh ra bố tôi cũng đẻ non, trước hai tháng đấy!
Anh kia hỏi lại:
- Thế à? Rồi có nuôi được không, anh?
BACK TO TOP
7. Hâm nước mắm
Có một anh chàng ngốc, cứ bị vợ bắt nạt măi. Anh ta cũng biết thế là nhục, nhưng nhu nhược, vả cũng biết ḿnh sai, đành cắn răng chịu. Một hôm, có người bạn đến chơi, anh ta năn nỉ vợ:
- Này ḿnh ạ! Hôm nay có khách, ḿnh hăy để cho tôi mát mặt một tí. Nghĩa là bao giờ có khách th́ ḿnh để cho tôi được phép ra oai, hay ḥ hét ǵ, mặc ư tôi. Không có người ta lại bảo đàn bà nhà nầy lấn át chồng th́ xấu tôi mà cũng xấu cả ḿnh.
Thấy chồng nói vậy, chị vợ cũng thương t́nh, vả nhịn chồng một hôm để được tiếng vợ hiền, cũng không thiệt ǵ, liền ưng thuận.
Lúc có mặt bạn, anh chồng tha hồ làm mưa làm gió, chị vợ vẫn không hề hé răng nói lại nửa lời. Cơm dọn ra, đă đủ các thức ăn ngon lành, sốt dẻo, thế mà anh vẫn luôn mồm chê:
- Bát giả cầy này, làm mặn quá!
- Giời ơi! Thịt gà sao lại chặt ra như thế này?
- Cá rán sao lại để cả vảy?
Làm như ḿnh sành lắm. Chị vợ tức lộn ruột lên rồi, nhưng vẫn cứ tươi cười, ăn nói nhẹ nhàng, mềm mỏng. Khách thấy thế, khen bạn có người vợ hiền. Được thể, anh ta càng lên mặt tợn. Nh́n khắp mâm cơm, thấy không c̣n món ǵ chê được nữa, anh ta hậm hực măi. Lúc nh́n đến bát nước mắm, anh ta vội nói to:
- Này! Nước mắm nguội thế này, sao không hâm lên, hử?
Khách nghe hỏi, lăn ra cười. C̣n chị vợ th́ uất ức quá, xấu hổ thay cho chồng, liền lôi cổ xuống bếp, mắng cho một trận nên thân.
BACK TO TOP
8. Cháy
Một người sắp đi chơi xa, dặn con:
- Hễ có ai tới th́ đưa cái giấy này cho họ.
Đứa bé bỏ tờ giấy vào túi áo. Cả ngày không thấy ai đến. Tối, sẵn có ngọn đèn, nó lấy ra xem, chẳng may vô ư để tờ giấy cháy mất.
Hôm sau, có người đến hỏi:
- Thầy cháu có nhà không?
Sực nhớ đến tờ giấy, nó buồn rầu đáp:
- Mất rồi!
Ông khách giật ḿnh, hỏi:
- Mấy bao giờ?
- Tối hôm qua.
- Sao mà mấy?
- Cháy!
BACK TO TOP
9. Tính hay quên
Một anh lính giải một nhà sư lên tỉnh. Anh ta có tính hay quên, lúc ra đi, cứ nhẩm đi nhẩm lại: "Khăn gói đây, ô đây, trát đây, sư đây, ḿnh đây. Khăn gói đây, ô đây..."
Nhà sư thấy thế, lừa tên lính vào quán, mua rượu, thịt chó cho ăn uống một bữa thật say, rồi lấy dao cạo trọc đầu anh ta, tháo gông đeo vào cổ anh ta. Xong trốn mất. Tỉnh dậy, anh lính soát cả lại một lượt, miệng lẩm nhẩm: "Khăn gói đây, ô đây, (sờ vào túi) trát đây, (sờ lên vai) gông đây." Bỗng anh ta kêu to:
- C̣n nhà sư đâu mất rồi?
Anh ta cuống quít, đưa tay ṿ đầy, thấy đầu trọc lóc mừng lắm reo lên:
- A, nhà sư đây rồi!
Bỗng như sực nhớ ra điều ǵ, anh ta than thở:
- Quái! Ḿnh đâu mất mà không thấy nhỉ?
BACK TO TOP
10. Không biết tự biết ḿnh
Có anh thợ vẽ truyền thần vẽ xấu, làm không đủ ăn. Bạn bè đến thăm, anh ta than thở, th́ họ bảo:
- Không có ai đến thuê th́ anh vẽ một bức chân dung anh và chị, lồng kính treo lên, người ta thấy đẹp, xô nhau tới, sợ không đủ th́ giờ mà làm ấy chứ!
Anh ta nghe lời, bảo vợ ngồi cho anh vẽ, rồi lại vẽ anh ta ngồi cạnh. Ngắm đi ngắm lại, lấy làm đắc ư. Một hôm, bố vợ tới chơi, nh́n bức vẽ, hỏi:
- Vẽ h́nh chị nào treo đó?
Anh ta trả lời:
- Chết nỗi, thầy quên mất nhà con rồi hay sao?
Ông bố vợ nói tiếp:
- A! Ra vợ anh đấy à! Thế th́ người ngồi bên cạnh là ai mà trông tướng mạo kỳ dị như thế?
BACK TO TOP
11. Tham ăn
Có một anh hễ ngồi vào mâm là chúi mũi gắp lấy gắp để, không nghĩ đến ai cả. Chị vợ lấy làm xấu hổ, nhiều lần khuyên chồng ăn uống phải từ tốn, nhưng anh chồng vẫn không chừa được thói xấu ấy.
Một hôm, nhà bố vợ có giỗ, hai vợ chồng đưa nhau về ăn cỗ. Chị vợ sợ anh chồng ăn uống thô lỗ th́ sấu mặt với chị em, liền nghĩ ra một cách: lấy một sợi dây, một đầu buộc vào chân chồng, c̣n đầu kia, chị ta cầm lấy và dặn chồng:
- Hễ bao giờ tôi giật dây mới được gắp đấy nhé!
Anh chồng gật đầu, đồng ư.
Quả nhiên, lúc ngồi vào mâm, mọi người thấy anh này ăn uống từ tốn, lịch sự. Chị vợ ngồi dới bếp, vừa dọn dẹp vừa giật dây. Đôi lúc mải làm, quên không giật, anh chồng cứ ngồi ngây ra nh́n món ăn mà nhỏ dăi. Bố vợ phải gắp thức ăn cho.
Đến giữa bữa, một con gà chạy qua, chẳng may vướng phải dây, co chật giật, gỡ măi vẫn không được. Ở trên nhà, anh chồng thấy dây giật lia lịa, vội vàng cầm đũa gắp. Càng gắp thấy dây càng giật tợn, tưởng chị vợ cho ăn thả cửa, anh ta vớ luôn cả đĩa thức ăn trút vào bát!
BACK TO TOP
12. Có thế mà cũng không biết
Hai anh em nọ vào quán cơm. Nhà hàng dọn cơm với trứng vịt muối. Người em hỏi người anh:
- Cũng là trứng vịt, sao quả này mặn như thế nhỉ?
Người anh tỏ vẻ thạo, bảo:
- Chú hỏi thế, người ta cười cho đấy. Trứng vịt muối mà cũng không biết.
Người em hỏi lại:
- Thế trứng vịt muối ở đâu ra?
Người anh bảo:
- Chú mày kém thật! Con vịt muối th́ nó lại đẻ ra trứng vịt muối, chớ sao nữa!
BACK TO TOP
13.Chả có con nào nhỏ cả
Có anh nọ ra đồng kiếm đoợc mấy con cá rô đem về nướng nhắm rượu. Giữa lúc ấy, thằng con đói, khóc quấy mẹ. Nh́n thấy chồng nướng cá, mẹ nó dỗ:
- Úi chà! Con cá rô bố nướng vàng không? Con nín đi để rồi bố cho.
Thằng bé nín ngay. Nhưng chồng gắt:
- Vàng ǵ? Có phải nghệ đâu mà vàng! U mày đem nó ra ngoài kia!
Thằng bé lại khóc. Mẹ nó lại dỗ:
- Nín đi! Kia, trông con cá béo chưa kia! Nín đi rồi bố cho!
Thằng bé lại nín. Anh chồng nghĩ đến tiệc rượu của ḿnh, cau mặt lại:
- Cá đây, chứ đâu phải thịt mỡ đâu mà béo với chả béo!
Thằng bé lại giẫy nẩy lên khóc. Mẹ nó dỗ măi, không nín, đành chỉ vào gắp cá nói:
- Nín đi rồi bố xem con nào nhỏ, bố cho một con!
Nhưng anh chồng quát:
- Ba con bằng nhau, chả có con nào nhỏ cả!
BACK TO TOP
14. Ăn cỗ với ai
Một anh đi ăn cỗ cưới ở làng bên, cứ gục đầu gắp không để ư đến ai. Khi anh ta về, chị vợ bảo:
- Hôm nay ḿnh ngồi ăn có những ai?
Anh ta thản nhiên đáp:
- Cũng chả biết nữa! Khi tôi ngẩng đầu lên th́ họ đă ra về cả rồi.
BACK TO TOP
15. Mẹo anh tham ăn
Có anh nọ đến chơi nhà bạn, bạn dọn cơm đăi, Anh ta ngon miệng, ăn năm sáu bát vẫn thấy thèm. Nhưng xới măi cũng thấy xấu hổ. Bỗng có người gánh bưởi đi qua cổng, anh ta nẩy ra một kế, bèn nói với bạn:
- Bưởi ở đây to quá nhỉ! Ở chỗ tôi ấy à, chỉ to bằng cái bát này thôi!
Vừa nói vừa giơ cái bát không lên, cố ư để cho bạn thấy mà xới thêm. Nhưng chết nỗi, trong nồi không c̣n cơm nữa. Gặp phải anh bạn cũng hóm, biết ư khách, liền mỉm cười, đáp lại rất tự nhiên:
- Ấy, năm nay bưởi bé đấy, chứ như mọi năm th́ quả nào quả ấy to bằng cái nồi này!
Nói rồi, xách cái nồi không, ch́a cho bạn xem.
BACK TO TOP
16. Chửi khéo
Ngườii nọ ngồi ăn uống thô lỗ, ngồi vào mâm là gắp lấy gắp để nhai nhồm nhoàm. Những người ngồi cùng mâm thấy thế hỏi:
- Ông tuổi ǵ?
Anh ta trả lời:
- Tôi tuổi tuất. Nhưng đang ăn, các ông hỏi làm ǵ?
Những người kia nói:
- Ồ, để chúng tôi đề pḥng.
Anh ta hỏi lại:
- Tại sao lại phải đề pḥng?
Những người kia nói:
- May mà ông cầm tinh con cầy. Chớ như ông cầm tinh con hổ th́ anh em chúng tôi phải chạy trước!
BACK TO TOP
17. Khoe tài
Một anh thường khoe ḿnh bắn giỏi, bách phát bách trúng. Hôm nào mang súng đi săn, không bắn được con ǵ th́ anh ta ghé vào chợ mua vài con chim xách về, nói là bắn được. Năm ấy, có con hổ dữ về làng bắt lợn. Làng cử anh ta săn cho được, không th́ làng nguy to! Anh ta không biết làm thế nào, đành phải vác súng vào rừng, muốn ra sao th́ ra!
Vào rừng, anh ta t́m một cái hang đá thật kín, trốn vào ấy. Hai hôm sau, có tin đưa về, nói con hổ đă bị bắn chết rồi. Nhưng chờ măi không thấy anh ta đâu cả. Cả làng xô nhau vào rừng t́m. Đến chiều, t́m thấy anh ta ở trong hang, mọi người vui mừng nói cho anh ta biết là con hổ đă bị người làng bên bắt chết. Anh ta tỏ ư không bằng ḷng, nói:
- Hai hôm nay, tôi ở đây chờ nói đi qua bắt sống đem về nộp làng, bây giờ người ta bắn chết rồi, thật uổng công tôi quá.
BACK TO TOP
18. Khoe của
Có anh hay khoe của, một hôm may được cái áo mới, liền đem ra mặc, rồi đứng hóng trước cửa, đợi có ai đi qua người ta khen. Đứng măi đến chiều, chẳng thấy ai hỏi cả, anh ta buồn lắm. Chợt có một người tất tưởi chạy lại hỏi to:
- Anh năy giờ đứng đây có trông thấy con lợn nhà tôi chạy qua đây không?
Anh ta liền cầm vạt áo lên, nói:
- Từ lúc tôi mặc cái áo mới này đứng đây, chẳng thấy con lợn nào chạy qua cả!
BACK TO TOP
19. Khoe kiến thức
Hai ông quan vơ đi xem tuồng Tam Quốc, đến màn "Thất Cầm Mạnh Hoạch", ông nọ nói với ông kia:
- Không ngờ cháu chắt thầy Mạnh mà cứng đầu cứng cổ như vậy!
Ông kia nghe, bẻ lại:
- Cháu chắt thầy Mạnh, cứng cổ th́ cứng, chớ định sao nổi Khổng Minh là cháu chắc đức Khổng Tử!
BACK TO TOP
20. Tài bịa
Có một anh sành khoa nói bịa, những chuyện anh ta bịa thần t́nh đến nỗi nhiều người đă biết tính anh ta rồi, vẫn cứ mắc lừa. Nhờ cái tài ấy, anh ta nổi tiếng khắp vùng. Tiếng đồn đến tai quan. Quan đ̣i đến nha môn, chỉ vào chồng tiền và cái roi song đển trên bàn:
- Nghe đồn anh nói bịa tài lắm, lâu nay thiên hạ bị anh lừa nhiều rồi. Bây tgiờ, anh hăy bịa một chuyện ǵ lừa được ta th́ ta thưởng ba mươi quan tiền. Nhược bằng, không lừa nổi, th́ có chiếc roi song kia, ta cho anh ba chục roi!
Anh kia găi đầu găi tai, bẩm:
- Lạy quan lớn, đèn trời soi xét! Quả con mắc tiếng oan. Con có dám bịa đặt chuyện ǵ bao giờ đâu ạ! Nguyên con có ông tằng tổ đời xưa đi sứ bên Tàu, đem về một bộ sách nói toàn chuyện lạ, con thấy hay hay, kể lại, nhưng chẳng ai tin, cứ bảo rằng con nói bịa.
Câu ấy gợi tính ṭ ṃ của quan, quan liền bảo:
- Thế à? Vậy anh có thể cho ta mượn xem được không?
- Trăm lạy quan lớn, xin quan xá cho... Con làm ǵ có sách ấy. Con bịa ra đấy ạ!