|
Truyện cười dân gian Phần Ba
Phần 1 -
Phần 2 -
Phần 3 -
Phần 4 -
Phần 5 -
Phần 6 -
Phần 7 -
Phần 8 -
Truyện Xiển Bột
BACK TO TOP
1. Thầy lang giỏi
Con Diêm Vương ốm, sai quỷ sứ lên
trần gian đón thầy lang xuống chữa.
Khi quỷ sứ đi, Diêm Vương dặn:
- T́m nhà thầy nào ít có ma đứng
ngoài cửa nhất th́ vào!
Lên đến nơi, quỷ sứ đi khắp,
không thấy nhà thầy nào như thế cả.
Nhà thầy nào xoàng, cũng ba bốn chục
con ma đứng ở cửa. Đang định quay về,
bỗng thấy nhà thầy lang nọ chỉ có
mỗi một con ma. Mừng quá, quỷ sứ vào
mời thầy xuống âm phủ. Diêm Vương
đón được thầy giỏi, mừng lắm, hỏi:
- Nhà ngươi làm thuốc đă bao năm
mà khá như vậy?
Thầy lang thưa:
- Bẩm, tôi mới hành nghề được mấy
ngày hôm nay, và cũng chỉ chữa cho
một người thôi ạ!
BACK TO TOP
2. Nội khoa ngoại khoa
Có một người bị một mũi tên bắn
cắm vào đùi, mời thầy lang ngoại
khoa đến chữa. Thầy lấy dao cắt bỏ
phần mũi tên ở ngoài. Làm xong đ̣i
tiền.
Người nhà hỏi:
- C̣n phần cắm sâu vào thịt, thầy
chưa lấy ra kia mà?
Thầy nói:
- Tôi chữa ngoại khoa, c̣n cái đó
th́ xin mời thầy nội khoa.
BACK TO TOP
3. Chọn người gầy mà chữa
Một thầy lang chữa bệnh thế nào
đến nỗi người ta chết. Nhà chủ dọa
đưa lên quan. Thầy lạy lục, kêu van
măi. Nhà chủ bắt phải khiêng quan
tài đi chôn mới tha. Thầy đành về
nhà, gọi vợ và hai thằng con trai
lớn đến, bốn người bốn góc khiêng đi.
Người chết béo, quan tài nặng, cả
nhà khiêng méo mặt.
Đi được nửa đường, thầy than thở:
- Làm người chớ học nghề thuốc!
Người vợ nói thêm:
- Làm thuốc khổ đến vợ con!
Con trưởng ngậm ngùi:
- Cái quan tài này, đầu nặng chân
nhẹ, khiêng khó quá!
Người con thứ ôn tồn khuyên bố:
- Từ nay, thầy có chữa th́ chọn
người gầy mà chữa, thầy ạ!
BACK TO TOP
4. Chẩn bệnh
Hai thầy lang ngồi nói chuyện với
nhau. Thầy nọ hỏi thầy kia:
- Bác đi thăm bệnh, sao bất cứ
người bệnh nào, bác cũng hỏi thường
ăn những ǵ, vậy nghĩa là làm sao?
Thầy kia cười, đáp:
- Có ǵ đâu! Chẳng qua hỏi xem họ
ăn uống có sang không để định tiền
thuốc nhiều hay ít cho dễ.
BACK TO TOP
5. Chữa ma ra người
Một thầy lang nằm mơ thấy xuống
âm phủ. Một lũ ma níu chặt lấy, bảo:
- Trước thầy đă chữa cho chúng
tôi xuống đây, bây giờ thầy phải làm
thế nào cho chúng tôi sống lại.
Thầy sợ toát mồ hôi, giật ḿnh
tỉnh dậy, vuốt ngực than thở:
- Ta chỉ có chách chữa cho người
hóa ma, chứ bây giờ bắt ta chữa cho
ma ra người th́ biết dùng phương
thuốc ǵ?
BACK TO TOP
6. Chơi khăm
Một thầy lang và một thầy bói
không biết làm sao mà thù hằn nhau.
Một hôm có người đàn bà, chồng ốm,
đi xem bói. Thầy gieo quẻ, bảo phải
đến nhà thầy lang nọ mà xin thuốc,
chồng sẽ khỏi. Trước khi chị kia đi,
thầy dặn thêm:
- Vào nhà th́ phải hỏi: "Có thật
ông là ông lang mà dao cầu dính đầy
mạng nhện và ô thuốc mốc meo không?"
Đúng là thầy lang ấy mới hay.
Chị kia đến, hỏi như lời thầy bói
dặn. Thầy lang biết thầy bói chơi
khăm ḿnh, nhưng vẫn cứ thản nhiên
kê đơn bôi thuốc, rồi dặn:
- Chị về sắc lên cho anh ấy uống,
nhưng phải bắt cho bằng được một con
ruồi đậu ở mép ông thầy bói, bỏ vào
thuốc, th́ thuốc mới hiệu nghiệm.
Người đàn bà vâng lời, quay trở
lại hàng thầy bói. Chầu chực măi,
chẳng thấy con ruồi nào đậu ở mép
thầy để bắt, sốt ruột lắm! Ông thầy
bói đang đợi khách, ngáp dài. Bỗng
có hàng bánh rán đi qua, thầy gọi
vào ăn. Thầy đang nhai bánh th́ một
con ruồi bắt hơi mật, bay đến đậu
ngay vào mép thầy. Chị kia không bỏ
lỡ dịp, giơ tay đánh bốp được con
ruồi. Thầy bói đau quá, la lên:
- Ối giời ơi! Ông làm ǵ mà mày
đánh ông!
BACK TO TOP
7. Dốt c̣n sĩ diện
Một lăo trọc phú đang ngồi tiếp
khách. Chợt có người vào đưa một tờ
giấy và đứng đợi trả lời. Lăo kia
vốn dốt đặc, nhưng trước mắt khách,
lăo làm ra vẻ biết chữ, giả bộ mở tờ
giấy ra xem rồi trả lời:
- Cứ về đi, chốc nữa tao sang
ngay!
Tên người nhà găi đầu găi tai,
thưa:
- Ông con sai con sang mượn ông
con ḅ đem về ngay kẻo lỡ buổi cày,
chứ không phải mời ông sang đâu ạ!
BACK TO TOP
8. Kén rể hay chữ
Lăo trọc phú nọ muốn kén một
người rể hay chữ. Đợi măi chẳng có
tú cử nào đến. Có thằng bịp biết
chuyện, lập kế lấy cái gia tài của
lăo. Hắn mua hai ḥm sách nát, thuê
người gánh, giả làm học tṛ. Lăo kia
đang ngồi trong hàng nước, hắn đi
vào. Thấy hắn ra dáng học tṛ, lăo
bắt chuyện, rồi mời về nhà. Đêm đến,
hắn đốt đèn giả vờ xem sách, khuya
mới đi ngủ. Lăo mừng thầm, định bụng
sẽ gả con gái cho, nhưng c̣n muốn
thử tài học của hắn ra sao. Nhân có
người hàng xóm sang mượn cái mâm
đồng về dọn cơm khách, lăo nhờ hắn
đánh dấu cho, kẻo lẫn. Hắn lấy vôi
vẽ loằng ngoằng như xích chó. Lăo
chả hiểu ǵ, hỏi hắn, hắn trả lời
liến thoắng:
- Đó là lối chữ thảo đấy ạ!
Lăo trầm ngâm suy nghĩ: "Thằng
thông minh thật, họ có ư gian, muốn
đánh tráo đồ vật nhà ta, cũng chẳng
được. Biết nó viết thảo chữ ǵ?" Lại
khi ngồi nói chuyện với hắn nghe hắn
xổ ra một tràng Chi, hồ, giả, dă
rất là thông thái. Lăo chắc mẩm
hắn hay chữ thật, bàn với con gái
nên lấy hắn, về sau sẽ được nhờ. Thế
là hắn được vợ.
Gặp lúc làng có đám nghe nói hắn
hay chữ, làng cắt hắn đọc văn tế.
Lăo lấy làm hănh diện cho con rể
ḿnh. C̣n hắn th́ chẳng t́m được lư
do nào mà từ chối. Hôm đám, hắn quỳ
xuống, cầm chúc bản đọc. Đọ được chứ
duy ở đầu câu, hắn liền đỏ
mặt tía tai, rồi đạp hương án, trèo
lên bàn thờ, giả vờ lên đồng, thé ầm
ĩ:
- Làng nầy thiếu ǵ người đọc văn
tế được mà lại sai thằng này ở đâu
đến đọc! Có phải nó khoe nó hay chữ,
th́ ta lấy hết chữ cho mà xem!
Nói xong, ngă lăn đùng ra giữa
chiếu. Thế là đồng thăng. Từ đấy, ai
chê hắn dốt, hắn đổ cho Thành Hoàng
lấy mất hết chữ của hắn rồi.
BACK TO TOP
9. Trí không
Ngày xưa, có một người đi cày
quát tháo, đánh đập con trâu thế nào,
trâu cũng phải chịu. Con hổ ngồi
trên bờ, nom thấy mới hỏi rằng:
- Trâu kia! Mày to lớn dường ấy,
sao mày để người ta đánh đập như vậy?
Trâu nói:
- Người bé nhưng trí không người
lớn.
Hổ lấy làm lạ, không biết trí
khôn là cái ǵ, mới hỏi người
rằng:
- Người ơi! Trí khôn của người
đâu, cho ta xem?
Người nói:
- Trí khôn ta để ở nhà.
- Nguời về lấy mang ra đây cho ta
xem.
- Ta về rồi mày ăn mất trâu của
ta th́ sao? Mày có thuận để ta trói
lại th́ ta về lấy cho mà xem.
Hổ muốn xem, thuận để cho trói.
Trói xong, người lấy bắp cày vừa
phang vào lưng hổ, vừa nói:
- Trí khôn của ta đây! Trí khôn
của ta đây.
BACK TO TOP
10. Ngụy biện
Một ông khách trách ông thợ may:
- Ông chủ! Ông may thế nào mà
quần tôi cụt thế này?
Người thợ thản nhiên trả lời:
- Thưa ông, không phải lỗi chúng
tôi đâu. Khi ông đưa vải đến may,
chúng tôi đă đo cẩn thận. Chân ông
mới dài ra đấy ạ!
BACK TO TOP
11. Lư sự của một thầy lang
Một đứa trẻ sốt dữ lắm. Thầy lang
bốc thuốc cho uống. Nó lăn đùng ra
chết. Bố nó đến tận nhà bắt đền.
Thầy không tin, đến xem lại, sờ trán
thằng bé, rồi bảo:
- Thế này c̣n trách tôi ư? Ông
bảo chữa cho nó khỏi nóng, bây giờ
nó lạnh như thế này, c̣n phải chữa
ǵ nữa?
BACK TO TOP
12. Lư sự với quan
Để giữ trật tự trong hạt, ông
quan nọ ra yết thị nói: "Ai đi
đêm phải cầm đèn." Đêm hôm sau,
quan đi tuần, vấp phải một người.
Quan quở:
- Thằng kia đi đâu? Không xem yết
thị à?
Người ấy đáp:
- Bẩm có xem ạ!
- Thế sao đi đêm không cầm đèn?
- Bẩm có, đèn tôi đây.
- Thế sao đèn không có nến?
- Bẩm yết thị chỉ nói cầm đèn,
chứ không nói trong đèn phải có nến
ạ!
Sáng hôm sau, quan bổ sung tờ yết
thị trước: "Ai đi đêm phải cầm
đèn, trong đèn phải có nến."
Đêm hôm ấy, quan đi tuần, lại vấp
phải một người, Quan giận lắm, quở:
- Đi đêm, sao không có đèn, có
nến?
Người kia đáp:
- Bẩm, tôi có đủ đèn, đủ nến, đấy
ạ!
- Sao không thắp lên?
- Bẩm, trong yết thị không nói
thắp nến ạ!
Quan thấp nói có lư, sáng hôm sau
viết một tờ yết thị khác thật đầy
đủ: "Ai đi đêm phải cầm đèn,
trong đèn phải có nến, nến phải thắp
sáng." Tưởng không c̣n ai bắt
bẻ vào đâu được nữa!
Thế mà một hôm, nửa đêm, quan đi
tuần, lại vấp phải một người có đèn,
có nến, nhưng nến thắp hết rồi. Quan
lại quở. Người kia đáp:
- Bẩm, trong yết thị không nói
thắp hết cây nến này, phải tiếp cây
khác ạ!
Quan ngẫm nghĩ một lúc rồi nhủ
thầm trong bụng: "Văn chương khó
thật! Ḿnh viết một cái yết thị, sửa
đi sửa lại ba bốn lần mà vẫn không
gẫy gọn. Người khác xem vẫn hiểu
lầm!"
BACK TO TOP
13. Lư luận
Quan sai lính đi trát gấp, bảo
anh lấy ngựa mà cưỡi, Anh lính dắt
ngựa ra đường, nhưng không cưỡi, cứ
xắn quần lên tận gối, cắm cổ chạy
theo ngựa. Người đi đường lấy làm
lạ, hỏi:
- Điên hay sao? Có ngựa mà không
cưỡi chạy cho mau?
Anh ta trả lời:
- Khéo cho anh? Bốn cẳng mà nhanh
hơn sáu cẳng à?
BACK TO TOP
14. Thế th́ không mất
Cô chủ và con sen đi đ̣. Con sen
ăn trầu thé nào, lỡ tay đánh rơi cái
ống vôi bạc của cô chủ xuống sông.
Sợ cô mắng, nó mới lập mưu, hỏi:
- Thưa cô, cái ǵ mà ḿnh biết nó
ở đâu rồi th́ có cho là mất được
không ạ?
Cô vô t́nh trả lời:
- Sao lại hỏi lẩn thẩn thế? Đă
biết nó ở đâu rồi, c̣n gọi là mất
thế nào được!
Con sen nhanh nhẩu nói:
- Thế th́ cái ống vôi bạc của cô
không mất. Con biết nó nằm dưới đáy
sông, con vừa đánh rơi xuống đấy!
BACK TO TOP
15. Đi t́m chân lư
Một anh ngủ mê đến nỗi anh em bạn
đùa, cạo trọc đầu, khiêng bỏ vào
chùa, vẫn không hay bết ǵ cả. Khi
tỉnh dậy, anh ta thấy ḿnh nằm trong
chùa. Sờ tay lên đầu, thấy đầu trọc
lóc, liền nghi ngờ không biết có
phải ḿnh hay là sư! Ngồi thừ ra một
hồi lâu, anh ta tự nhủ: "Cứ về nhà
th́ biết. Hễ là ta, th́ chó không
cắn, mà là sư, tất nó phải cắn!"
Về đến nhà, con chó thấy đầu anh
ta trọc lóc, khác ngày thường, xô ra
cắn. Anh ta nghĩ bụng: "Thế là không
phải ḿnh rồi." Liền bỏ nhà đi biệt.
BACK TO TOP
16. Tự cao tự đại
Có một người mù cả hai mắt nhưng
lại tự xưng là sành thưởng thức văn
chương, nói rằng chỉ ngửi hơi văn
cũng biết văn hay hay dở, hà tất
phải đọc. Ông tú nọ đưa cho bộ
Tây Sương Kư, anh ta lật qua
lật lại rồi bảo:
- Tây Sương Kư đây mà!
Ông tú hỏi:
- Sao biết?
Anh ta trả lời:
- Ngửi có mùi son phấn!
Ông tú lại đưa bộ Tam Quốc ra
hỏi. Anh ta ngửi, rồi bảo:
- Tam Quốc Chí đây mà! Ngửi có
mùi binh đao
Thấy anh ta nói đúng, ông tú phục
sát đất. Vốn là người tự phụ, cho
rằng xưa nay chưa ai hiểu văn chương
của ḿnh, bấy giờ ông tú mới đem tập
văn ḿnh làm ra hỏi, chờ một lời
khen. Anh ta ngửi, rồi bảo:
- Văn này là văn của ông chứ ǵ?
- Sao biết?
- Ngửi có mùi thum thủm!
BACK TO TOP
17. Phiến diện
Có hai vợ chồng người nọ, chồng
đui vợ điếc. Một hôm, họ dắt nhau đi
đường, gặp một đám ma, vợ nói với
chồng:
- Ôi chao! Cái đám ma to qúa! Bao
nhiêu là cờ quạt!
Chồng liền mắng ngay:
- Cờ quạt đâu! Chỉ có kèn trống
inh ỏi mà thôi!
Người vợ căi lại:
- Trống kèn đâu nào? Cờ quạt nhan
nhản ra kia, không trông thấy lại
c̣n nói mớ.
Người chồng tức giận, quát:
- Mặc xác cờ với quạt! Người ta
nghe trống kèn th́ nói trống kèn
thôi"!
Lời qua tiếng lại hai vợ chồng
căi nhau ầm ĩ. Có một người hiểu rơ
đầu đuôi câu chuyện, cười bảo:
- Thôi, xin hai bác b́nh tĩnh.
Bác trai không trông thấy cờ quạt,
bác gái không nghe thấy trống kèn.
Đám ma có cả cờ quạt cả trông kèn.
Người sáng mắt, sáng tai, ai cũng
vừa trông thấy vừa nghe thấy cả.
Thôi hai bác đi đâu th́ đi, đứng đây
căi nhau về đám ma làm ǵ?
BACK TO TOP
18. Chủ quan
Có anh đánh đàn bầu rất xoàng,
lại cứ tưởng ḿnh hay. Một hôm anh
ta mang đàn ra gảy th́ nghe bên hàng
xóm có tiếng khóc tỉ tê. Đúng tiếng
đàn bà, con gái. Anh ta nhớ lại, th́
quả bên hàng xóm có chị góa chồng.
Chồng chết đă đoạn tang rồi, c̣n nhớ
thương ǵ nữa mà khóc! Nhưng rồi anh
ta lại nghĩ bụng: "Không biết có
phải tiếng đàn của ḿnh làm cho chị
ta xúc động hay không." Anh ta thử
không gảy nữa xem sao. Quả nhiên chị
kia không khóc nữa. Anh ta nghiệm ra
rằng: cứ mỗi lần anh ta đàn th́ chị
kia lại khóc. Càng đàn, chị kia càng
khóc lớn hơn! Anh ta khấp khởi mừng
thầm. "Thôi chị này mê tiếng đàn của
ḿnh rồi!"
Từ đấy, cứ đêm khuya thanh vắng,
anh ta lại đem đàn ra gảy ḥng quyến
rũ chị kia. Cho đến một hôm, anh ta
chắc thầm là cá đă cắn câu, bèn lân
la sang gợi chuyện:
- Chẳng hay chị có điều ǵ buồn
phiền mà cứ mỗi lần tôi gảy đàn, chị
lại khóc như vậy? Nếu tiếng đàn của
tôi làm chị buồn th́ từ nay tôi
không gảy nữa!
Chị kia liền trả lời:
- Vâng, quả có như vậy. Cứ mỗi
lần anh gảy đàn th́ em lại nhớ đến
nhà em lúc c̣n sống.
Anh ta như mở cờ trong bụng, hỏi:
- Thế ngày xưa, chắc anh cũng là
tay đàn bầu khá lắm đấy nhỉ?
Chị kia lắc đầu:
- Không phải. Mỗi lần nghe anh
đánh đàn em lại nhớ đến tiếng bật
bông của nhà em nên em khóc.
BACK TO TOP
19. Thầy bói xem voi
Nhân buổi ế hàng, năm ông thầy
bói mù chuyện gẫu với nhau. Thầy nào
cũng phàn nàn không biết h́nh thù
con voi nó ra làm sao. Chợt nghe
người ta nói có voi đi qua, năm
người chung nhau tiền biểu người
quản tượng xin cho con voi đứng lại
để cùng xem .Thầy sờ ṿi, thầy sờ
ngà, thầy sờ tai, thầy sờ chân, thầy
th́ sờ đuôi.
Đoạn năm thầy ngồi lại bàn tán
với nhau.
Thầy sờ ṿi bảo:
- Tưởng con voi nó thế nào, hóa
ra nó dài như con đỉa!
Thầy sờ ngà bảo:
- Không phải, nó cứng như cái đ̣n
càn chứ!
Thầy sờ tai bảo:
- Đâu có! Nó to bè bè như cái
quạt thôi!
Thầy sờ chân căi lại:
- Ai bảo? Nó sừng sững như cái
cột nhà!
Thầy sờ đuôi lại nói:
- Các thầy nói không đúng cả.
Chính nó tua tủa như cái chổi xể
cùng.
Năm thầy, thầy nào cũng cho ḿnh
nói đúng, không ai chịu ai, thành ra
xô xác, đánh nhau toạt máu đầu, chảy
máu.
BACK TO TOP
20. Máy móc
Thầy đồ dạy học tṛ đối th́ phải
đối cho chọn th́ mới hay. Một hôm
thầy ra vế:
Thần Nông giáo
dân nghệ ngũ cốc
Tất cả học tṛ đang
ngồi nghĩ, th́ một cậu đứng dậy, găi
đầu găi tai:
- Thưa thầy, chữ
thần con đối với chữ thánh,
có được không ạ?
Thầy gật đầu:
- Được lắm.
- Chữ nông
con đối với chữ sâu.
- Cũng được.
Được thầy khuyến
khích, cậu ta nói tiếp:
- Chữ giáo,
con đối với chữ gươm, chữ
dân con đối với chữ
nước, chữ nghệ con đối
với chữ gừng, chữ ngũ
con dối với chữ tam,
chữ cốc con đối với chữ
c̣.
Thầy cho đối như thế
là chọi từng chữ một, bảo đọc cả câu
cho mọi người nghe mà bắt chước. Cậu
ta vâng lệnh đọc lên:
Thần Nông giáo
dân nghệ ngũ cốc
đối với
Thánh sâu gươm nước gừng tam c̣.
|