BẢN VẼ KT    GAMES    ABOUT    KIENTRUC    THƠ & TẾU    HOA LAN    DHKT3    SINH HOAT KT
SINH HOAT TORONTO    QUÊ HƯƠNG    MÙI VỊ QUÊ TA    ALBUM VIỆT    QUỐC KỲ    MẸ VIỆT    THƠ T̀NH
THƠ HAY    TIỂU ĐƯỜNG    WORLD-TIME & CAL    ĐẤT VIỆT    VĂN HÓA VIỆT    TRUYỆN CƯỜI
B-NGUYEN: (416) 533-6757                E-Mail :  nguyen6757@rogers.com
AnhKTS, AnhHungVoDanh, BanXua61, Berlin92, BienHoa99, Tho&Teu, DHKT2, DRIVERS, KtAustralia, KTScacKhoa, CacKTS,
KtParis, KtToronto, KyYeu, Thanh, Can, Nguu, Banh, OngDo, QueHuong, MuiViQueTa, AlbumViet, Sau33Nam, SearchJOBS,
SHOPPING, EmailKTS, Chicago, Sydney, ThayNhac, SaRet, Toronto, Vietnam, Music, Houston, QuocKy, TienViet, Lispfile, MeViet,
   

Truyện cười dân gian Phần Hai

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Truyện Xiển Bột

BACK TO TOP
1. C̣n mười năm nữa ai nuôi
Một anh không làm nghề ngỗng ǵ, chỉ ăn bám vào bố. Có ông thầy coi tướng cho, bảo:
- Cả hai bố con anh đều thọ. Bố anh sống đến tám mươi, c̣n anh ít ra cũng hơn bảy mươi!
Nghe nói thế, anh ta khóc ̣a lên. Thầy tướng lấy làm lạ, hỏi:
- Tôi bảo bố con anh sống thọ cả, cớ sao anh lại khóc?
Anh ta mếu máo:
Như thế th́ đến khi bố tôi chết, tôi c̣n sống mười năm nữa, ông bảo ai nuôi tôi mà tôi chẳng khóc?
BACK TO TOP
2. Hai anh lười
Một anh lười đến mức cứ nằm ngửa dưới gốc cây sung, há miệng chờ, sung rụng vào th́ nuốt luôn. Đợi, măi, chẳng có quả sung nào rơi đúng vào miệng, cứ hơi chệch ra ngoài. Chợt có người đi qua, anh ta gọi lại, nhờ nhặt bỏ vào miệng cho. Gặp phải một anh cũng lười không kém, anh này lấy chân cặp quả sung, bỏ vào miệng cho anh kia. Anh kia thấy thế, gắt:

- Khốn nạn, người chi mà lười thế!
BACK TO TOP
3. Xem dở buổi hát
Một anh, tính hay ngủ ngày, bỏ mặc mọi việc trong nhà cho vợ. Một hôm, ăn cơm trưa xong, anh ta ngả lưng nằm rồi ngủ cho đến chiều. Chị vợ đến lay dậy. Anh ta nổi giận mắng:

- Người ta đang xem dở buổi hát th́ lại đến quấy rầy!

Th́ ra anh ta đang nằm chiêm bao xem hát. Người vợ trả lời:

- Bấy giờ mới xế chiều, buổi hát hăy c̣n cứ nằm xuống mà xem cho hết!
BACK TO TOP
4. Trâu chui cũng lọt
Hai anh em nhà nọ, bố mẹ mất sớm, để lại một gia tài kha khá. Người em chăm chỉ làm ăn, người anh th́ lười biếng, nghiện rượu, nghiện chè đủ thứ, cuối cùng nghiện cả thuốc phiện, rước bàn đèn về nhà. Người em can măi, vẫn không nghe, nhà cửa ruộng nương bán dần, chỉ c̣n con trâu định bán nốt. Người em mới nghĩ ra một kế làm cho anh tỉnh ngộ. Hôm ấy, định thả trâu ra ăn cỏ, nhưng anh không tháo cửa chuồng, cứ đúng ngoài quát. Con trâu loay hoay măi, không ra được. Người anh nằm bên bàn đèn, thấy chướng mắt liền hỏi:

- Không mở cửa chuồng, con trâu to thế kia, ra làm sao được?

- Bấy giờ người em mới nói:

- Anh ơi! Cơ nghiệp nhà ta to gấp mấy con trâu cũng chui lọt lỗ xe điếu huống hồ cửa chuồng này, to gấp ngàn lần lỗ xe điếu nó chui không lọt hay sao?

Nghe câu nói thấm thía, người anh lấy làm suy nghĩ, ôm lấy em, khóc nức nở. Từ đó tu tỉnh dần.
BACK TO TOP
5. Thầy đồ lười nói dối
Một thầy đồ hay ngủ ngày, nhưng lại bắt học tṛ phải thức mà làm bài, ngủ là thầy đánh, Học tṛ tức quá mới hỏi:
- Chúng con học chữ và phải học cả tính nết của thầy. Thầy ngủ ngày, sao thầy không cho chúng con ngủ ngày?
Thầy trả lời liều:
- Ta đâu có ngủ ngày. Ta nằm chiêm bao để tṛ chuyện với ông Chu Công và ông Khổng Tử đấy chứ!
Một buổi kia, thầy ngủ, tṛ cũng ngủ theo. Thầy thức dậy trước, liền lay học tṛ dậy mắng:
- Sao chúng mày dám bỏ học mà nằm ngủ?
Tṛ thưa:
- Thưa thầy, chúng con có ngủ đâu! Chúng con nằm chiêm bao để ra mắt ông Chu Công và ông Khổng Tử đấy chứ ạ!
Thầy tức giận nói:
- Vậy th́ hai ngài nói ǵ với chúng mày?
Tṛ trả lời:
- Hai ngài bảo sao lâu nay không thấy thầy đến thăm. Chúng con tŕnh rằng mới hôm qua thầy con có đến thăm hai ngài kia mà! Hai ngài ngơ ngác nh́n nhau bảo:
"Thế th́ thầy chúng con nói dối rồi!"
BACK TO TOP
6. Tṛ khá hơn thầy rồi
Có một thầy đồ lười, tiếng đồn khắp, đến nỗi không ai dám cho con đến học. Thế mà lại có anh đem trầu cau đến xin học. Thầy bảo:
- Nhà không có án thư, con xem nhà ai có, mượn tạm một cái về đây, ta lễ thánh.
Tṛ vội thưa:
- Thưa thầy, đi mượn th́ rồi phải trả lôi thôi. Chi bằng con cúi khom lưng làm cái án thư, thầy đặt trầu cau lên đấy lễ thánh cũng được.
Thầy nghe nói, chắp thay vái:
- Con khá hơn thầy nhiều rồi! Con phải học thầy làm ǵ nữa?
BACK TO TOP
7. Kén rể lười
Người con gái nhà giàu nọ rất đẹp, trong làng bao nhiêu đám hỏi chẳng ai lấy được. Ấy là v́ lăo bố đưa ra một điều kiện rất dễ, mà cũng rất khó: ai lười nhất th́ gả! Các anh chàng lười gần xa đến thi tài, rối cuộc cũng chẳng anh nào hơn anh nào, thành ra lăo chưa kén được ông rể vừa ư. Lăo phiền muộn, than thở, cho con gái ḿnh cao số.
Một hôm, lăo ngồi trên sập gụ, thấy một chàng trai không biết từ đâu đến, cứ đi giật lùi từ cổng vào. Hỏi th́ nói là xin đến thử tài. Thấy cung cách kỳ dị như thế, lăo ph́ cười, hỏi:
- Ngoảnh mặt lại đây xem nào! Đi đứng kiểu ǵ mà lạ lùng vậy?
Anh chàng vẫn không ngoảnh mặt lại, nói:
- Ông không bằng ḷng cho tôi lấy con gái ông th́ tôi cứ thế này mà đi ra, khỏi mấy công quay người lại.
Bấy giờ lăo mới vỡ lẽ: anh chàng này quả thật không ai có thể lười hơn. Bèn gả con gái cho.
BACK TO TOP
8. Dốt như ḅ
Một anh học tṛ ngồi học ra rả suốt đêm. Con ḅ nằm nghe than thở với con gà:
- Anh ta bắt đầu đi thi th́ mày chết, anh ta thi đỗ th́ tao chết. (Ư nói: Đi thi th́ làm gà cúng tổ tiên, thi đỗ th́ làm ḅ ăn khao.)
Con gà nói:
- Không việc ǵ đâu! Tôi biết: nó học như anh, nó viết như tôi, nhất định nó không dám vác lều chơng vào trường thi đâu!
BACK TO TOP
9. Lấy đâu ra mà rặn
Có một anh học tṛ, thầy ra cho một bài văn khó quá. Anh ta làm ba ngày ba đêm vẫn không xong, cứ hết đứng lại ngồi, thở vắn than dài. Chị vợ thấy mà thương hại, mới hỏi:
- Làm văn có khó bằng tôi rặn đẻ không, anh?
Anh chồng ph́ cười, đáp:
- Trời ơi! Khó gấp mấy lần chứ! Đẻ th́ có con ở trong bụng, rặn măi rồi cũng phải ra. Chứ làm văn, chữ đă không có, lấy đâu mà rặn!
BACK TO TOP
10. Học tṛ dốt làm thơ
Thầy đồ dặy:
- Làm thơ th́ phải cho tự nhiên, tả đúng cảnh thực mới gọi là hay.
Bốn anh học tṛ văn cảnh đền nhớ lời thầy dạy, cao hứng, làm một bài thơ. Anh thứ nhất thấy tượng Quan Công liền ứng khẩu:
Hán Vương ăn ớt mặt đỏ gay,
Anh thứ hai nh́n sang bên cạnh, thấy tượng Quan B́nh đọc luôn:
Bên kia thái tử đúng khoanh tay
Anh thứ ba thấy tượng Châu Xương đọc tiếp:
Thằng mọi râu ria cầm cái mác,
Anh thứ tư thấy con hạc cỡi trên lững con rùa, mới kết rằng:
Con cua nằm dưới chú c̣ gầy.
Về đọc thầy nghe, thầy tấm tắc khen:
- Khá đấy! Các anh biết nghe lời tôi dạy. Gắng lên, sang năm đi thi thể nào cũng đỗ!
BACK TO TOP
11. Không cần học nữa
Một lăo nhà giàu đă dốt lại hà tiện. Con đă lớn mà không cho đi học, sợ tốn tiền. Một ông khách thấy vậy, hỏi:
_ Sao không cho thằng nhỏ đi học trường?
_ Cho cháu đến trường, sợ học tṛ lớn bắt nạt.
_ Th́ rước thầy về nhà cho cháu học vậy!
_ Nó chưa có trí, biết nó có học được hay không?
_ Có khó ǵ, thầy sẽ tùy theo sức nó mà dạy. Nay dạy chữ nhất là một, một gạch, qua ngày mai, dạy nó chữ nhị là hai, hai gạch, qua bữa mốt, dạy nó chữ tam là ba, ba gạch, lần lần như vậy th́ cháu phải biết chữ.
Khách ra về, thằng con mới bảo cha:
_ Thôi, cha đừng rước thầy về tốn kém. Mấy chữ ấy con không học cũng biết rồi... Con nghe qua là đă thuộc!
Người cha bảo nó viết chữ nhất, chữ nhị, chữ tam, nó viết được cả, ông ta khen con sáng dạ, không mời thầy về nữa. Một hôm, người cha bảo nó viết chữ vạn. Nó thủng thẳng ngồi viết, viết măi đến chiều tối cũng chưa xong. Người cha mắng:
_ Viết ǵ mà lâu thế?
Nó thưa.
_ Chữa vạn dài lắm bố ạ! Con viết hơn nửa ngày mà được nửa chữ thôi!
BACK TO TOP
12. Nói chữ
Anh nọ nghe lỏm người ta, lúc ngồi ăn, thường hay nói đến hai chữ tửu, sắc. Anh biết tửu là rượu, c̣n sắc th́ đoán là cơm, chả c̣n ǵ khác nữa! Một hôm, có người mời ăn cỗ. uống rượu ngà ngà say, anh ta bảo bạn:
- Thôi bây giờ th́ ông cho sắc ra đây thôi!
Anh bạn tưởng anh đ̣i xuống xóm cô đầu, bèn nói:
- Cứ uống rượu đă. Muốn có sắc th́ sẽ có sắc thôi!
Anh ta càng được thể, khề khà:
- Bao giờ tôi cũng thế. Có tửu th́ phải có sắc mới được. Không có sắc, cứ cồn cào trong bụng, không chịu nổi.
Đợi một lát, không thấy bưng cơm ra, anh ta giục:
- Thôi ông bạn cho sắc ra đi thôi! C̣n chờ ǵ nữa!
Vừa lúc ấy, vợ bạn ở trong nhà bưng liễn cơm đi ra. Anh ta trông thấy, một tay vỗ đùi, một tay chỉ liễn cơm, bảo:
- Có thế chứ! Sắc đây rồi!
Anh bạn tưởng anh kia ghẹo vợ ḿnh, nỏi giận, vừa đánh vừa mắng:
- À thằng này láo thật! Mày muốn chim vợ ông hả?
BACK TO TOP
13. Mua kính
Anh nọ dốt đặc cán mai, thấy các cụ già mang kính xem sách, cũng bắt chước ra chợ hỏi mua một đôi. Vào hiệu, bảo chủ đem kính ra chọn. Anh ta đeo vào, mượn một cuốn sách, giở ra xem. Xem xong, bảo chủ hiệu cho chọn đôi khác. Chủ hiệu ch́u khách. Nhưng đôi nào, anh ta cũng không ưng ư, đôi nào cũng chê xấu. Chủ hiệu lấy làm lạ, khi liếc nh́n thấy anh ta cầm cuốn sách ngược, ông ta sinh nghi liền hỏi:
- Sao đôi nào anh cũng chê cả?
Anh ta đáp:
- Kính tốt th́ tôi đă đọc được chữ rồi!
Chủ hiệu nói:
- Hay là anh không biết chữ?
Anh ta đáp:
-Biết chữ th́ tôi đă không cần mua kính!
BACK TO TOP
14. Cây bất biển đông
Có một thầy đồ dạy học tṛ sách Tam Tự Kinh, đến câu "Phàm huấn mông.." (nghĩa là: Phàm việc dạy học...) thầy không rơ nghĩa, cứ giảng liều:
- Phàm là ông Phàm, Huấn là ông Huấn, Mông là ông Mông.
Trẻ cứ thế mà gào.
Đến bài khác có chữ bôi là cái chén, thầy cũng bí, thấy có bộ mộc đứng bên cạnh chữa bất, đoán là một loài cây, bèn giảng:
- Bất là cây bất.
Học tṛ có đứa hỏi:
- Thưa thầy, cây bất nó như thế nào ạ?
Thầy trả lời bừa:
- Cây bất mọc ở ngoài biển đông chúng bây biết thế nào được mà hỏi!
Ở cạnh trường có người đàn bà biết chữ, nghe thầy dạy láo, mới hát ru con rằng:
Ai trồng cây bất bể đông?
Hay là ông Huấn, ông Mông, ông Phàm!

BACK TO TOP
15. Thông thái rởm
Hai ông nọ ngồi nói chuyện thiên văn. Ông bảo trời cách ta mấy chục vạn dặm, ông bảo trời xa một vạn dặm là cùng, không biết ai đúng ai sai. Một ông khác nghe nói, xen vào:
- Hai ông nói sai cả, làm ǵ mà xa đến như vậy? Từ đây lên đến đấy chỉ chừng ba bốn trăm dặm thôi, đi mau th́ ba ngày, đi chậm th́ bốn ngày là đến nơi. Vừa đi vừa về độ bảy ngày.
Hai ông kia hỏi vặn lại:
- Bằng vào đâu mà ông dám nói chắc như vậy?
Ông này ung dung đáp:
- Cứ theo lệ thường th́ ngày 23 tháng chạp đưa ông Táo về trời, 30 Tết lại mời ông Táo xuống. Hai ông tính xem, có phải như thế không nào?
BACK TO TOP
16. Chữ nghĩa
Mấy thầy ngồi nói chuyện với nhau về chữ nghĩa, văn chương. Có thầy kể chuyện ông Trạng Hiền đời Trần mới lên tám tuổi mà đă đối đáp được với sứ Tàu. Sứ Tàu thử tài người nước ta, đọc bài thơ:
Lưỡng nhật b́nh đầu nhật,
Tứ sơn, điên đảo sơn.
Lưỡng vương tranh nhất quốc,
Tứ khẩu tung hoành gian.

(Nghĩa là: Hai chữ nhật ngược xuôi đều là chữ nhật. Bốn chữ sơn ngược xuôi cũng là chữ sơn. Hai ông vua tranh nhau một nước. Bốn chữ khẩu tung hoành ở giữa.)
Không ai đoán ra chữ ǵ. Thế mà ông Trạng Hiền trả lời được đấy. Đó là chữ Điền là ruộng. Sứ Tàu phục lắm.
Một anh ngồi nghe lỏm nói lại:
- Các thầy hay chữ, tôi xin đố các thầy... "Hai cọc hai bên, khuyển trên hỏa dưới," là nghĩa ǵ?
Các thầy bí, nh́n nhau. Anh kia nói:
- Thưa là chữ "chó thui"!
BACK TO TOP
17. Chữ Lẻ
Có một ông thầy đồ dốt nhưng hay nói chữ. Ai đến chơi ngồi nói chuyện là ông t́m cách nói cho được vài câu chữ nho, tuôn ra hàng tràng nhữ chi, hồ, giả, dă ra vẻ ta đây học thông, lắm chữ. Bà vợ ở trong nhà nghe, sốt ruột. Một hôm, ngồi ăn cơm, bà bảo khẽ chồng:
- Ông ạ! Ông có một dúm chữ th́ để làm lưng làm vốn, chứ gặp ai ông cũng vung văi ra như thế th́ c̣n ǵ nữa mà làm ăn?
Ông ta gắt:
- Bà biết ǵ mà nói! Chữ của thánh hiền, có phải như tiền bạc đâu, cứ tiêu là hết! Với lại, đó là mấy chữ lẻ, c̣n vốn của tôi th́ tôi cất trong bụng đây này. Tôi chỉ tiêu những chữ lẻ đấy thôi.
BACK TO TOP
18. Chết nhầm
Một thầy đồ ngồi dạy học ở nhà nọ. Vợ chủ nhà ốm chết. Chủ nhà nhờ thầy làm một bài văn tế. Thầy nghĩ măi không ra. Nhớ đến bài văn tế bố ḿnh chết năm ngoái, thầy bèn sao lại, đưa cho chủ nhà. Lúc đọc, mọi người đều cười ầm lên. Chủ nhà trách:
- Sao thầy lại có thể nhầm như thế được?
Thầy trừng mắt, nói:
- Văn tế người chết hẳn hoi! Nhầm thế quái nào được. Họa chăng người nhà ông chết nhầm th́ có!
BACK TO TOP
19. Văn hay
Một văn nhân đang ngồi cặm cụi viết bài. Bà vợ đến bên cạnh, nói:
- Ông lấy giấy khổ to mà viết có hơn không?
Văn nhân lấy làm đắc chí, cho là vợ khen tài văn chương của ḿnh, ư tứ dồi dào, giấy khổ nhỏ không đủ chép. Nhưng cũng hỏi lại:
- Ḿnh nói vậy là thế nào?
Bà vợ thong thả nói:
- Ông chẳng tính toán ǵ cả! Giấy khổ to, bỏ đi c̣n gói hàng chứ giấy khổ nhỏ th́ làm ǵ được?
BACK TO TOP
20. Thầy lang dốt
Có thầy lang nọ cứ động ai hỏi bệnh ǵ là y như giở sách tra. Đă thế lại dốt. Một lần có con bệnh đau bụng nặng, người nhà nửa đêm chạy đến t́m thầy, nhờ thầy cứu. Thầy thắp đèn, lấy sách ra tra, rồi bảo: "Đi mua mấy lạng nhân sâm về sắc lấy nước mà uống." Con bệnh đau bụng uống nhân sâm vào, càng đau, đến sáng th́ chết. Người nhà đâm đơn kiện. Thầy phải lên cửa công. Quan hỏi:
- Thầy bốc thuốc thế nào lại để người ta chết như thế?
Thầy trả lời, vẻ chắc chắn:
- Bẩm, tôi bố thuốc có sách, chứ đâu phải bốc bậy đâu ạ! Sách dạy thế nào, tôi cứ làm theo thế ấy.
Quan hỏi đến sách, thầy đưa sách ra. Giở đến trang có bài thuốc nhân sâm, cuối trang có ghi: Phúc thống phục nhân sâm ( Nghĩa là: Đau bụng uống nhân sâm), nhưng chưa chấm câu, giở trang bên kia th́ thấy thêm hai chữ tắc tử. (nghĩa là: th́ chết.)